Kịch .. Duỳnh.. Ôi ...Đau thế !! Lái xe ngủ quên à ! Lê được cái mông ra khỏi nơi an toàn sau quả va chạm với cái mũ bảo hiểm , hỏi anh bạn quê ở nghệ an , người đồng hành cùng mình từ giáp bát đến Mù Cang Chải .
- Anh ơi đang đâu thế anh, mà thằng lái xe nó phóng khiếp vậy ?
- Anh cũng ko biết chuẩn bị qua Khau Phạ hay sao ấy em quay ra đằng sau mà xem đang đâu .
- Anh quá ngang đánh đố em !! Cận, ko kính . Em nhìn thấy gì được .
- Thôi em ngủ đây !
Tờ mờ sáng , không biết là mấy giờ nhưng tầm 2h đế
n 3h , đến bên xe khách Mù Cang Chải . Bước xuống xe cái đâu tiền là không khí lạnh của miền núi luồn qua ông tay áo vào bên trong cơ thể ,khẽ rùng mìn . Cái mà tôi chỉ có thể kiếm được ở hà nội vào nữa đêm trời thu không ngờ nó có ở đâu ngay lúc n
ày. Không ngủ được , mong trời mau sáng đề được phi ngay lên chế tạo . Định lang thang vài vòng quanh Mù Cang Chải nhưng ko được . Không đi được ta ra ta ngắm suối . Sau 1 tiếng ,Tôi nhận ra 1 điều rằng thơi tiết ở đây không tuân theo 1 quy luật nào cả . Nó không như dưới xuối , Trời vừa 5` trước đen kịt mây và mưa nhưng 5` phút sau , lại có thể
thấy sao và trăng ngay được . Ngồi như vậy đến sáng !!
7h sáng ngày hôm thứ 2 , lang thang ..lang thang đợi đoàn gạo đến . Và 9h sáng đoàn gạo đến . Đến giờ thực sự thì mới là bắt đầu chuyến tình nguyện. Tất cả mọi người hăng hái vác gạo vào trường trung học Mù Cang Chải chỗ anh Thụy công tác để gửi nhờ . Sau khi gạo đã xếp xong . Thì trời hửng nắng , được lệnh của trường đoàn mọi người về chuẩn bị và bắt đầu đi lên Chế Tạo . Đó là điều mình chờ đợi từ lâu rồi . Tôi đi cùng bạn gái quê ở miền trung(tạm thời đang quên tên),Sau khi ăn trưa tôi ra xếp đồ , vì đéo cái balo ngược lên buộc đồ hơi khó đang nhờ anh Tú béo buộc cho . Và đó là sai lầm , anh buộc quá lỏng lẻo ko cần đi quá xa để có thế thấy được hậu quả buộc đồ của anh Tú . Đi đoạn đường ngon mà nó đã bắn hết cả ra ngoài . Khiến tôi và bạn đồng hành mất kha nhiều thơi gian để nhặt đồ và khác phục sự cố . Dù sao tôi cùng lên được đỉnh núi đầu tiên tôi đoàn lúc đó là trưa hoặc đầu giờ chiều . Tôi và Ngựa đợi đoàn khác đến . Vì quá chủ quan đáng nhẽ tôi và bạn đi cùng cần buộc lại đồ cho gọn gàng hơn . Nhưng do bắt đầu mệt và còn mải mê mẩn với sự hùng vĩ của núi rừng tây bắc lên chúng tôi ko làm điều đó .
Sau đó mọi người nên thì được biết là 1 exiter côn tay bị vỡ ổ côn . Rồi đẹp số tiền phải sửa cứ gọi là mút chỉ . Chúng tôi tiếp tục đi . Và Tôi không tin vào mắt mình . Trên đình núi tôi đã đucợ thấy sự hùng vĩ của tây bắc khi thấy độ cao mà tôi vừa chinh phục . Nhưng ở chỗ tôi đang đứng tôi thấy các ngọn núi xếp với nhau tầng tầng lớp lơp không trùng trùng điệp điệp thì đúng hơn . Ngoài ra bên kia về tay phải mây che ánh nắng mặt trời rồi nhưng bên này tay trái ánh nắng đang chiếu . Cả đoàn dừng lại nghỉ ngơi và tiếp tục đi sau đó 15` . Tôi có nhìn thấy mấy em đi học từ trường trung học ngoài huyện về . Và tôi đã nghĩ rằng nếu có trường đại học nào tuyển sinh vì việc đi học khó khăn . Các em là thủ khoa .Sau khi vượt qua thung lũng đẹp như mơ , chúng tôi đi tiếp qua 1 quả núi nữa và theo tôi quả núi này khó nhằn hơn , vì đường ở đây đã quá nát rồi và độ dốc ở đây tôi đoán là độ nghiêng 10 – 12 %. Đường trơn lên chúng tôi chỉ dám men theo các rãnh xe đi trước để không bị lao xuống vực . Nhưng dù cố gắng mấy tôi vẫn bị xòe . Tôi thì 1 lần tay lái đâm vào ngực , 2 lần chuột rút ở mông không phải chân , vì bạn đồng hành của tôi ngồi đăng sau rất chỉ là chuyên nghiệp .Tôi chỉ còn mỗi cãi xương cụt là tiếp xúc với yên xe , nếu ko phải có cái balo đằng trước tôi cùng chẳng còn ngồi trên xe , Và bạn ấy còn có trò chơi vui hơn . Đang xuống núi đường trơn bạn ấy sợ chạm vào người tôi mà dê cái mông cái và sau đó tôi thì mất lái . Nhưng cùng xin lỗi vì làm bạn tìm chân . Vì dù nào nữa tôi cũng chưa đi còn đường khó khăn đến như thế .
Sau đó, vì ngã nhiều và mệt tôi được một anh bạn địa phương chở đồ và người giùm tôi . Còn tôi 1 mình 1 xe về đến chế tạo . Giờ tôi thoải mái ngắm cảnh rồi . Cuối buổi chiều chúng tôi có mặt ở Chế Tạo . Vì hôm đó là ngày nghỉ lên ko có học sinh vì vậy mà chúng tôi và các thầy chuẩn bị thức ăn cho buổi . Tối hôm đó chúng tôi ra mắt với các thầy , và uống rượu 138 à không vì có thêm tổ ong nên nó thành rượu 139 rồi . Đến đó anh em ngồi ca hát cả đêm mãi 2 giờ rưỡi sáng mới ngủ . Chơi cá ngựa cùng thấy Long và 2 bạn gái nữa .
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét