Thứ Ba, 30 tháng 8, 2011

Chế Tạo - Hẹn Ngày Trở Lại

Hà Nội, 12h đêm 27/8/2011, Trời không trăng..không sao . Tôi lại nhớ về nơi đó . Vì những ngày qua tôi chạy đua với thơi gian để bù vào thời gian ở Chế Tạo nên tôi gần như đã quên Chế Tạo . Và giờ đây khi ko còn đau đầu với những dòng lệnh điên đầu tôi lại nhớ về nới đó . Và tự nhủ phải viết phần còn lại của mình ko thời gian sẽ xóa nó mất ......

Mình về thành thị xa xôi

Nhà cao, còn thấy núi đồi nữa chăng?

Phố đông, còn nhớ bản làng

Sáng đèn, còn nhớ mảnh trăng giữa rừng?

Mình đi, ta hỏi thăm chừng

Bao giờ Việt Bắc tưng bừng thêm vui?

- Ðường về, đây đó gần thôi!

Hôm nay rời bản về nơi thị thành

Nhà cao chẳng khuất non xanh

Phố đông, càng giục chân nhanh bước đường.

Ngày mai về lại thôn hương

Rừng xưa núi cũ yêu thương lại về - "Việt Bắc" - Tố Hữu

Sang ngày thứ 3, Ngựa sau cái đên say sưa và hồn nhiên giải quyết như cầu bản thân trước mặt bạn gái . Cậu ta đã tỉnh và làm mình nhớ đến "Làng Vũ Đại Ngày Đó" , và cậu ấy giống Chí Phèo tất cả , ăn xong là hắn lăn ra ngủ, nhưng tiếc ko có thị Nở . Anh Vịnh cùng tham gia diễn đàn Rock3Mien đi ra cùng đoàn Trái Tim Yên Bái . Trước khi về tôi hẹn gặp lại anh khi RockStorm trở lại vào tháng 9 tại Hà Nội .

Chúng tôi, những người con lại đợi đoàn xe chở đồ vào. Vì theo tin của Mai Gấu vào có 2 đội xe của người dân chở bớt đồ vào đây . Chúng tôi đợi đến 10h trưa mới bắt đầu thấy nhưng chiếc xe đầu tiên . Và sau đó lâu lâu xe lại đến . Tôi chợp mắt đến 2 giờ thì 1 người nữa trong nhóm tình nguyện đến . Tôi cùng vớ bí thư đoàn xã Chế Tạo, cô giáo Chỉ , "Đứa Con Của Đại Ngàn" xê ôm lúc vào của tôi (Hương), Anh Tiến và 3ti đi kiếm củi . Đầu tiền là con dốc cao khó đi Tôi biết đâu là lá ngón rồi !!Lên tiếp là ruộng nương của người Mông. Tôi tự hỏi họ thu được gì từ 5 , 6 cây ngô này , và một đống củi . Nhưng tôi chắc họ sẽ mất nhiều vì đốt rừng . Vì tôi đoán rừng đất ở đây sạt xuống nhà ở dưới nằm trong bùn là đường nhiên . Bỏ qua câu hỏi về việc đốt rừng với "Đưa Con Của Đại Ngàn" . Tôi trông thấy 2 chị em người dân tộc đang kiếm củi . Thì được biết em lớn sinh năm 1993 đỗ Cao Đăng Sư Phạm Tây Bắc , 1 em bé tầm 8 , 10 tuổi đang chất củi mang về . Tôi hỏi anh bí thư :

"Em mang được số củi đó ko anh ?"

"Anh sợ chú ko bằng nó ấy !! :-ss"

Sau một hồi chặt củi và bổ củi chúng tôi cũng kiếm được kha khá . Cho củi lên gùi của người Mông trở về điểm trường chính . Nó nặng hơn tôi tưởng cộng với đường đi dốc tôi sợ ...

Khi trở về tôi được anh Thành báo tin :

"Anh Phương vào rồi tối nay đàn hát chứ em"

"Ok thôi anh"

Tôi ko thường chơi guitar cho người lần đầu gặp . Tôi càng không chơi guitar với cái đàn chỉ cần cầm vào là muốn đập . Tôi càng không thích chơi guitar ở nới ồn ào .Tôi cũng chẳng biết chơi nhưng bài thêm lửa . Nhưng hôm đó là ngoại lệ.Tôi cố nhớ lại mấy bài sến sến mà tôi từng chơi khi còn mới làm quen với đàn. Tôi không biết chơi guitar .

Đêm ngày thứ 3 kém vui hơn với ngày thứ 2 , sau khí cơm nươc xong chúng tôi lại quây quần bên bếp lửa ở phía trên . Trong bữa ăn tối ,tôi nói chuyện nhiều với anh Vạy . Anh kể về cách anh sống , và tình yêu . Tôi cám ơn anh !! Giờ tôi biết liều rồi ! Thà "1 lần ăn tát con hơn nhìn em đi với thằng khác" \m/ . Anh Thành,thật khó để tôi diễn tả tôi nghĩ gì về anh .Tôi hiểu anh khi anh cầm guitar nhưng khó có thể nói nó là gì !!Đại loại trời có sụp khi mà đã cầm đàn trong tay thì kệ cha đời :)) =)) ..Dù anh Phương quá say nhưng anh vẫn đàn và rất là phiêu . Anh giỏi !! phiêu với cây đàn sida đó được . Và cuổi cùng cùng kết thúc buổi văn nghệ đó sớm hơn hôm trước vì chúng tôi biết sang ngày tiếp theo chúng tôi sẽ phải đi xa vào Kể Cả và Hàng Tày .

Nhớ về bạn các anh

http://www.youtube.com/watch?v=mLA9lZjHMok

Nhật Ký Chế Tạo - Cổng Trời là Đây


Kịch .. Duỳnh.. Ôi ...Đau thế !! Lái xe ngủ quên à ! Lê được cái mông ra khỏi nơi an toàn sau quả va chạm với cái mũ bảo hiểm , hỏi anh bạn quê ở nghệ an , người đồng hành cùng mình từ giáp bát đến Mù Cang Chải .

- Anh ơi đang đâu thế anh, mà thằng lái xe nó phóng khiếp vậy ?

- Anh cũng ko biết chuẩn bị qua Khau Phạ hay sao ấy em quay ra đằng sau mà xem đang đâu .

- Anh quá ngang đánh đố em !! Cận, ko kính . Em nhìn thấy gì được .

- Thôi em ngủ đây !

Tờ mờ sáng , không biết là mấy giờ nhưng tầm 2h đế

n 3h , đến bên xe khách Mù Cang Chải . Bước xuống xe cái đâu tiền là không khí lạnh của miền núi luồn qua ông tay áo vào bên trong cơ thể ,khẽ rùng mìn . Cái mà tôi chỉ có thể kiếm được ở hà nội vào nữa đêm trời thu không ngờ nó có ở đâu ngay lúc n

ày. Không ngủ được , mong trời mau sáng đề được phi ngay lên chế tạo . Định lang thang vài vòng quanh Mù Cang Chải nhưng ko được . Không đi được ta ra ta ngắm suối . Sau 1 tiếng ,Tôi nhận ra 1 điều rằng thơi tiết ở đây không tuân theo 1 quy luật nào cả . Nó không như dưới xuối , Trời vừa 5` trước đen kịt mây và mưa nhưng 5` phút sau , lại có thể

thấy sao và trăng ngay được . Ngồi như vậy đến sáng !!

7h sáng ngày hôm thứ 2 , lang thang ..lang thang đợi đoàn gạo đến . Và 9h sáng đoàn gạo đến . Đến giờ thực sự thì mới là bắt đầu chuyến tình nguyện. Tất cả mọi người hăng hái vác gạo vào trường trung học Mù Cang Chải chỗ anh Thụy công tác để gửi nhờ . Sau khi gạo đã xếp xong . Thì trời hửng nắng , được lệnh của trường đoàn mọi người về chuẩn bị và bắt đầu đi lên Chế Tạo . Đó là điều mình chờ đợi từ lâu rồi . Tôi đi cùng bạn gái quê ở miền trung(tạm thời đang quên tên),Sau khi ăn trưa tôi ra xếp đồ , vì đéo cái balo ngược lên buộc đồ hơi khó đang nhờ anh Tú béo buộc cho . Và đó là sai lầm , anh buộc quá lỏng lẻo ko cần đi quá xa để có thế thấy được hậu quả buộc đồ của anh Tú . Đi đoạn đường ngon mà nó đã bắn hết cả ra ngoài . Khiến tôi và bạn đồng hành mất kha nhiều thơi gian để nhặt đồ và khác phục sự cố . Dù sao tôi cùng lên được đỉnh núi đầu tiên tôi đoàn lúc đó là trưa hoặc đầu giờ chiều . Tôi và Ngựa đợi đoàn khác đến . Vì quá chủ quan đáng nhẽ tôi và bạn đi cùng cần buộc lại đồ cho gọn gàng hơn . Nhưng do bắt đầu mệt và còn mải mê mẩn với sự hùng vĩ của núi rừng tây bắc lên chúng tôi ko làm điều đó .


Sau đó mọi người nên thì được biết là 1 exiter côn tay bị vỡ ổ côn . Rồi đẹp số tiền phải sửa cứ gọi là mút chỉ . Chúng tôi tiếp tục đi . Và Tôi không tin vào mắt mình . Trên đình núi tôi đã đucợ thấy sự hùng vĩ của tây bắc khi thấy độ cao mà tôi vừa chinh phục . Nhưng ở chỗ tôi đang đứng tôi thấy các ngọn núi xếp với nhau tầng tầng lớp lơp không trùng trùng điệp điệp thì đúng hơn . Ngoài ra bên kia về tay phải mây che ánh nắng mặt trời rồi nhưng bên này tay trái ánh nắng đang chiếu . Cả đoàn dừng lại nghỉ ngơi và tiếp tục đi sau đó 15` . Tôi có nhìn thấy mấy em đi học từ trường trung học ngoài huyện về . Và tôi đã nghĩ rằng nếu có trường đại học nào tuyển sinh vì việc đi học khó khăn . Các em là thủ khoa .Sau khi vượt qua thung lũng đẹp như mơ , chúng tôi đi tiếp qua 1 quả núi nữa và theo tôi quả núi này khó nhằn hơn , vì đường ở đây đã quá nát rồi và độ dốc ở đây tôi đoán là độ nghiêng 10 – 12 %. Đường trơn lên chúng tôi chỉ dám men theo các rãnh xe đi trước để không bị lao xuống vực . Nhưng dù cố gắng mấy tôi vẫn bị xòe . Tôi thì 1 lần tay lái đâm vào ngực , 2 lần chuột rút ở mông không phải chân , vì bạn đồng hành của tôi ngồi đăng sau rất chỉ là chuyên nghiệp .Tôi chỉ còn mỗi cãi xương cụt là tiếp xúc với yên xe , nếu ko phải có cái balo đằng trước tôi cùng chẳng còn ngồi trên xe , Và bạn ấy còn có trò chơi vui hơn . Đang xuống núi đường trơn bạn ấy sợ chạm vào người tôi mà dê cái mông cái và sau đó tôi thì mất lái . Nhưng cùng xin lỗi vì làm bạn tìm chân . Vì dù nào nữa tôi cũng chưa đi còn đường khó khăn đến như thế .

Sau đó, vì ngã nhiều và mệt tôi được một anh bạn địa phương chở đồ và người giùm tôi . Còn tôi 1 mình 1 xe về đến chế tạo . Giờ tôi thoải mái ngắm cảnh rồi . Cuối buổi chiều chúng tôi có mặt ở Chế Tạo . Vì hôm đó là ngày nghỉ lên ko có học sinh vì vậy mà chúng tôi và các thầy chuẩn bị thức ăn cho buổi . Tối hôm đó chúng tôi ra mắt với các thầy , và uống rượu 138 à không vì có thêm tổ ong nên nó thành rượu 139 rồi . Đến đó anh em ngồi ca hát cả đêm mãi 2 giờ rưỡi sáng mới ngủ . Chơi cá ngựa cùng thấy Long và 2 bạn gái nữa .